Có lẽ, khi đọc tiêu đề thì 9/10 người nghĩ rằng bài viết về ngũ hành, tương sinh tương khắc. Nhưng không phải. Bài viết này, tôi xin dành viếng tặng nghệ sĩ Kim Sinh, người đã từng xưng “ba”, gọi tôi là “con”, muốn tôi học ngón đàn của cụ, mà tôi không hoàn thành điều đó.

Lần đầu tôi biết tới cụ, không nhớ là bao giờ, có lẽ vào khoảng 2008. Khi đó, cụ cũng đã có tuổi rồi. Là một nghệ nhân nổi tiếng trong làng âm nhạc dân tộc Việt Nam, nhưng cụ sống trong một căn gác nhỏ, chỉ khoảng 10 mét vuông ngoài đê sông Hồng. Trong nhà chẳng có nhiều đồ đạc gì, nhưng trên tường, dưới sàn là các cây đàn. Tôi không biết cụ chơi được bao nhiêu nhạc cụ, chỉ biết rằng cụ cầm vào nhạc cụ nào, mặc dù chưa sử dụng lần nào, nhưng sau ít phút là có thể nắm bắt được, và chơi ra bài bản.

Có lẽ tôi có duyên gặp cụ, mà không có cái phước được cụ truyền nghề. Đã có một ngày, tôi cùng anh Minh râu ghé nhà chơi. Cụ dạo qua vài phím đàn như thường lệ. Ngày hôm đó, tôi lại tò mò, mượn cụ một cây đàn tranh, rồi bấm dây theo cụ. Thật bất ngờ, cụ nắm lấy tay tôi: “Con lên đây, ba dạy cho con đàn. Con Ngọc nó cũng chưa nhạy được như con đâu”. (Ngọc là con gái út của cụ. Tôi đã từng tận mắt coi Ngọc chơi đàn nguyệt, có hai dây, khi đang chơi bị đứt một dây, cô bé vẫn tiếp tục đàn tiếp cho hết bản! ) Lúc cụ nói, tôi chỉ biết vâng dạ, chứ cũng không dám hứa gì với cụ. Về sau, mấy lần, anh Minh cứ nửa đùa nửa thật, bảo tôi lên cụ học đàn đi. Tôi thì “quá bận” với việc kinh doanh, nên cứ lần lữa, tự bào chữa rằng, học với cụ mà không đến nơi đến chốn, mất công cụ dạy, thì thà không học còn hơn.

Ngày sinh nhật thứ 80 của cụ, chúng tôi lén làm lễ mừng thọ ở một canh hát ca trù. Cụ vui đùa: “Diêm Vương đã quên mất tau, tụi bay làm thế này, lão ấy lại tra lại sổ thì sao.”

Ngày tôi lập gia đình, cụ không đi được. Cụ gửi quà cho Ngọc, mang tới mừng tôi. Cụ không giàu về vật chất, nhưng tấm lòng thì luôn rộng mở với con cháu. Tôi cầm quà của cụ, trong lòng áy náy không yên. Rồi tôi bước chân ra khỏi Việt Nam. Sau một năm, quay về, lại quáng quàng trong việc nhà cửa, chạy về được một tuần rồi lại đi ngay, không ghé thăm cụ.

Để cho tới sáng nay, mở mắt ra, giật mình khi thấy có người bạn đưa tin cụ mất. Tôi lật tung các trang báo mạng, không thấy có báo nào đưa tin, trong khi đầy rẫy nhưng tin thị trường giật gân nóng hổi. Ba Kim Sinh ra đi lặng lẽ, chỉ qua một đêm ngủ bình thản, rồi không trở dậy nữa. Âu cũng là số phận đền bù. Cụ đã chịu quá nhiều cảnh khổ từ bé cho tới giờ, có được một đêm ngủ ra đi thanh bình như vậy, nhẹ nhàng, lặng lẽ mà để lại sự tiếc thương sâu đậm trong lòng con cháu, như tiếng đàn nguyệt thủa nào…

Từ nơi xa lạnh, con xin được kính viếng ba. Xin ba tạ lỗi cho thằng con trốn học, không chịu theo ba tới nơi tới chốn.

 

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *